Không ai phải dùng đúng mẫu. Mẫu là để đỡ phải nghĩ lúc đang run.
Chép về, sửa vài chữ cho giống giọng mình, rồi gửi.
Việc cần làm buổi này
- Chạm ít nhất 10 người — tính cả ba đường, không nhất thiết phải nhắn đủ 10 tin.
- Kể ý tưởng ra và xin phản ứng thật — không xin lời khen.
- Mời ít nhất 3 người dùng thử.
- Mời bán trước ít nhất 1 người (mốc thưởng, không bắt buộc).
- Chốt một phán quyết: SỐNG · SỬA · GIẾT.
Ra về với: ≥10 câu khách nói nguyên văn · một bảng đếm · một phán quyết.
⚠️ Buổi này khó hơn buổi trước. Đọc kỹ chỗ này.
Buổi trước anh chị đi tay không. Không có gì để bán, nên không thể nghe như đang bán. Đó là lý do buổi đó dễ.
Bây giờ trong đầu anh chị đã có một thứ — thứ đã nghĩ nhiều đêm, đã dựng thử vài màn hình, và anh chị muốn nó đúng. Cái muốn đó rò ra ngoài từng chữ.
Nguy cơ mới chỉ có một, nhưng nó bao trùm: nghe như đi chào hàng.
Khi người nhận ngửi thấy mùi chào hàng, họ chuyển sang chế độ lịch sự. Chế độ lịch sự tạo ra những câu tưởng như tuyệt vời: “hay đấy em”, “ý tưởng tốt”, “chị ủng hộ”. Anh chị mang mười câu như vậy về, chấm cho mình một buổi thành công, rồi ba tháng sau ra mắt sản phẩm và không ai mua. Chuyện đó xảy ra với gần như mọi người làm sản phẩm lần đầu.
🎯 XIN PHẢN ỨNG THẬT — KHÔNG XIN LỜI KHEN.
Luật xuyên suốt cả buổi. Áp cho mọi mẫu trong tài liệu này.
Cách anh chị hỏi quyết định anh chị nhận được sự thật hay nhận được phép lịch sự. Người ta không cố tình nói dối. Họ chỉ đang trả lời đúng cái câu mình hỏi. Hỏi sai câu thì người tử tế nhất trên đời cũng chỉ đưa cho mình được một lời khen.
Sáu luật — nhắc lại cho gọn
Sáu luật của buổi trước vẫn còn nguyên hiệu lực ở buổi này.
❌ Vì sao “chị thấy ý tưởng này thế nào?” là câu hỏi tệ nhất
Đây là câu 9/10 người sẽ gõ ra nếu không được nhắc trước. Nó hỏng vì ba lý do chồng lên nhau.
✕ CÂU HỎI TỆ NHẤT
“Chị thấy ý tưởng này thế nào?”
- Một: ai cũng khen. Mình vừa kể một thứ mình tâm huyết, người kia là người quen. Chê thẳng vào mặt một người quen đang hào hứng là việc rất ít người Việt làm được. Khen là đường ít tốn kém nhất cho họ — và họ sẽ chọn đường đó.
- Hai: khen không phải bằng chứng. Lời khen không tốn của người khen một đồng nào, một phút nào, một chút uy tín nào. Thứ gì không tốn gì thì không chứng minh được gì. Một câu “hay đấy” nằm ở bậc thấp nhất — thấp hơn cả im lặng, vì im lặng ít ra còn là một tín hiệu thật.
- Ba: nó hỏi về tương lai và hỏi về ý kiến. “Chị thấy thế nào” bắt người ta dự đoán hành vi tương lai của chính họ — thứ mà con người dự đoán rất tệ. Ai cũng thật lòng tin là mình sẽ tập gym vào tháng sau.
✓ BA CÂU HỎI THAY THẾ — CHO RA SỰ THẬT
- ① Hỏi chuyện đã xảy ra, không hỏi cảm nghĩ
→ Bắt họ kể chuyện thật. Không thể khen một câu hỏi kiểu này. - ② Hỏi họ đã tiêu gì cho vấn đề này
→ Câu đo độ đau thật. Người chưa bao giờ bỏ ra một đồng nào cho vấn đề đó thì vấn đề đó chưa đủ đau, dù họ than to đến mấy. - ③ Hỏi một việc nhỏ có thật ngay bây giờ
→ Một câu có/không, có mất một chút gì đó của họ. Câu trả lời “để chị xem đã” ở đây có giá trị hơn mười câu “hay đấy”.
Ba câu đó, chép về dùng luôn
🧭
Nhớ một dòng này thôi cũng đủ dùng cả buổi:
Hỏi quá khứ · hỏi họ đã tiêu gì · hỏi một việc nhỏ ngay bây giờ.
Kể ý tưởng và xin phản ứng thật — 4 mẫu
Mô tả ý tưởng bằng CÂU CỦA KHÁCH đã nói ở lượt trước — không mô tả bằng tính năng.
Điểm mấu chốt của cả nhóm này. Đọc kỹ trước khi dùng mẫu.
✕ MÔ TẢ BẰNG TÍNH NĂNG
“Em làm một cái app quản lý chứng từ, có nhắc hạn tự động, có bảng theo dõi từng khách, có gửi tin nhắn nhắc khách nộp hoá đơn.”
→ Đây là danh sách tính năng. Người đọc phải tự dịch nó về đời sống của họ, mà họ thì lười dịch.
✓ MÔ TẢ BẰNG CÂU CỦA KHÁCH
“Em nhớ chị bảo cứ đến ngày 18 là chị phải ngồi gọi từng khách đòi hoá đơn. Em đang định làm cái chuyện gọi đòi đó nó tự chạy.”
→ Đây là lời của chính họ trả về cho họ. Họ nhận ra ngay, không phải dịch, và cảm giác của họ là “nó hiểu mình” chứ không phải “nó đang chào mình”.
Việc phải làm trước khi soạn bất kỳ tin nào trong tab này: mở lại file ghi chép buổi trước, tìm một câu nguyên văn của đúng người đó — hoặc của người cùng nghề — và dán vào tin nhắn.
Người đã trả lời mình ở lượt trước (nối tiếp chuyện cũ)
Dùng khi: người này đã kể chuyện cho anh chị ở buổi Tìm ý tưởng. Luôn bắt đầu bằng nhóm này.
Kênh: đúng chỗ hai người đã nói chuyện lần trước — nhắn tiếp vào đoạn hội thoại cũ, không mở tin mới.
Vì sao mẫu này tự nhiên
Nó không phải một lời chào hàng, nó là tập tiếp theo của một câu chuyện họ đã tự kể — và câu cuối cho họ giấy phép rõ ràng để chê.
Bản điền sẵn của chị Hương
Dùng khi: người đúng nghề nhưng anh chị chưa hỏi họ ở buổi trước.
Kênh: Zalo/Messenger — chỗ hai người có dấu vết trò chuyện.
Vì sao mẫu này tự nhiên
Anh chị không mở đầu bằng ý tưởng của mình, anh chị mở đầu bằng tiếng nói của người trong nghề họ — và câu hỏi cuối mời họ nói ngược, chứ không mời họ khen.
Bản điền sẵn của anh Tuấn
Dùng khi: muốn phủ rộng, chấp nhận cả friend list nhìn thấy.
Kênh: Facebook cá nhân. Vẫn giữ luật cũ: không kèm link, không “inbox em nhé”.
Vì sao mẫu này tự nhiên
Nó xin bị chê chứ không xin được khen — người đọc thấy một người đang học việc chứ không thấy một người đang mở bán, nên phòng thủ hạ xuống.
Bản điền sẵn của chị Nga
Dùng khi: nhóm ≥30 người đúng nghề, anh chị đã có ít nhất một hai lần bình luận tử tế trong nhóm.
Kênh: nhóm Facebook/Zalo ngành. Đọc luật nhóm trước. Tuyệt đối không link, không tên sản phẩm.
Vì sao mẫu này tự nhiên
Nó khai báo mình là ai ngay dòng đầu, tự tuyên bố không bán, và chỉ hỏi đúng một câu trả lời được bằng một dòng — ba thứ mà quản trị viên nhóm nào cũng thích.
Bản điền sẵn của chị Hương
Mời dùng thử — 3 mẫu
Câu hỏi đầu tiên ai cũng vướng: chưa có sản phẩm thì mời người ta thử cái gì?
Câu trả lời: anh chị không mời họ thử sản phẩm. Anh chị mời họ nhận một thứ có thật ngay bây giờ. Có ba thứ anh chị đang có sẵn dù chưa viết được dòng nào.
Cái thứ ba là mạnh nhất và bị bỏ qua nhiều nhất. Nếu anh chị tự tay làm giúp họ đúng cái việc mà app định làm — ngồi gom chứng từ hộ, ngồi cộng đơn hộ, ngồi soạn tin nhắc học viên hộ — anh chị nhận được ba thứ cùng lúc: họ có kết quả thật, mình biết việc đó thật sự mất bao lâu, và mình có một người đã nhận giá trị thật từ mình — người đó sẽ trả lời mọi câu hỏi sau này của mình.
⚡ Luật chung cho cả ba mẫu: mỗi mẫu phải nói rõ họ được gì và họ mất gì (thường là mất mấy phút). Không nói rõ hai thứ đó thì lời mời nào cũng nghe như bẫy.
Dùng khi: họ đã kể chuyện và tỏ ra quan tâm. Con số 5 phải là số thật — đừng bịa.
Kênh: nhắn riêng.
Họ được gì: dùng trước, miễn phí, và được quyền bắt mình sửa theo ý họ. Họ mất gì: khoảng 10 phút, đúng một lần.
Vì sao mẫu này tự nhiên
Nó nói rõ số suất, nói rõ họ mất bao nhiêu phút, và kết bằng một câu có/không — thứ duy nhất trong buổi này đo được.
Bản điền sẵn của anh Tuấn
Dùng khi: anh chị đã có vài ảnh chụp màn hình hoặc bản vẽ tay. Đây là mẫu nhẹ nhất, tỉ lệ đồng ý cao nhất.
Kênh: nhắn riêng, gửi kèm 1–3 ảnh. Không gửi link, không gửi video dài.
Họ được gì: được chê trước khi mình làm sai, và thấy mình coi trọng ý họ. Họ mất gì: đúng 2 phút.
Vì sao mẫu này tự nhiên
“2 phút” và “chê giúp em một câu” là một lời xin cực nhỏ — nhỏ tới mức từ chối cũng ngại. Và nó xin chê, nên câu trả lời thường thật.
Bản điền sẵn của chị Nga
Mời được mình làm tay giúp một lần
Dùng khi: vấn đề của họ có thể làm thủ công trong 1–3 tiếng.
Kênh: nhắn riêng, hoặc nói trực tiếp.
Họ được gì: việc thật của họ xong ngay tuần này, hoàn toàn không mất gì. Họ mất gì: vài phút gửi thứ cần gửi, và một lời nhận xét thẳng.
Vì sao mẫu này tự nhiên
Nó đưa trước rồi mới xin — và cái đưa trước là việc thật, xong trong tuần này, chứ không phải một lời hứa cho tháng sau.
Bản điền sẵn của chị Hương
Bán trước — 4 mẫu
🔒 Đây là phần cả lớp sẽ muốn bỏ qua. Đừng bỏ qua. Đây là phần đáng giá nhất của cả chặng.
Vì sao bán trước là bằng chứng mạnh nhất: vì tiền là bậc cao nhất của thang bằng chứng.
Thang bằng chứng
Cả thang chi tiết — năm bậc
Người ta khen thì dễ. Người ta chuyển khoản hai trăm nghìn cho một thứ chưa tồn tại — đó là lúc anh chị biết vấn đề là thật. Không có cách nào khác đạt tới độ chắc chắn đó.
Và điều quan trọng hơn: bán trước làm anh chị tiết kiệm ba tháng. Nếu không ai chịu trả gì, anh chị biết ngay bây giờ, chứ không phải biết sau khi đã dựng xong cả sản phẩm.
⚖️ Ba luật đạo đức bắt buộc
In kèm mọi lời mời trả tiền. Không được bỏ qua dòng nào.
Không được để người ta hiểu nhầm là đang mua thứ đã xong. Phải có một câu thẳng:
“Em nói trước là em chưa làm xong đâu ạ.”
Một ngày cụ thể, không phải “sắp tới”, không phải “trong thời gian tới”. Hẹn được thì mới có cái để giữ lời.
“Em hẹn ngày 30/9 là có bản dùng được.”
Nói ra bằng chữ, trong chính tin nhắn đó.
“Đến hẹn mà em không làm được thì em gửi lại tiền cho chị, không hỏi gì hết.”
Ba luật này không phải để cho đẹp. Chúng làm ba việc rất thực tế: chúng bảo vệ quan hệ của anh chị (thứ quý hơn hai trăm nghìn rất nhiều), chúng làm người ta dám gật đầu (vì mất mát của họ bằng 0), và chúng giữ cho tín hiệu sạch — người đồng ý là người thật sự muốn, chứ không phải người bị dẫn dắt.
Ai vi phạm ba luật này thì lượt chạm đó không được tính điểm, dù có thu được tiền.
Ba dạng bán trước
Dùng khi: họ đã tỏ ra quan tâm rõ ràng, đã dùng thử hoặc đã xem bản vẽ.
Kênh: nhắn riêng. Không bao giờ đăng công khai lời mời trả tiền ở giai đoạn này.
Vì sao mẫu này tự nhiên
Ba luật đạo đức nằm ngay trong tin, nên nó đọc lên giống một lời rủ chứ không giống một lời chốt đơn — và người nhận thấy mình không mất gì nếu sai.
Bản điền sẵn của chị Nga
Dùng khi: đã có bản chạy được sơ sơ, họ đã xem hoặc đã thử.
Kênh: nhắn riêng.
Vì sao mẫu này tự nhiên
Nó nói thẳng lý do thu tiền — và lý do đó là sự thật. Người ta rất khó nghi ngờ một người vừa tự khai ra rằng sản phẩm còn xấu và còn thiếu.
Bản điền sẵn của anh Tuấn
Dùng khi: anh chị làm tay được việc đó. Đây là mẫu ra tiền nhanh nhất và thật nhất.
Kênh: nhắn riêng, hoặc nói trực tiếp khi đang gặp.
Vì sao mẫu này tự nhiên
Họ trả tiền cho một kết quả có thật trong tay, không phải cho một lời hứa. Và câu “thấy không đáng thì đừng trả” gỡ sạch rủi ro — người nào vẫn trả sau khi nghe câu đó là người thật sự thấy đáng.
Bản điền sẵn của chị Hương
Cho người bán cho doanh nghiệp: xin yêu cầu báo giá bằng văn bản
Dùng khi: khách là doanh nghiệp, người mình nói chuyện không tự quyết được chi tiêu.
Kênh: Zalo công việc hoặc email.
Ở doanh nghiệp, người mình nói chuyện thường không có quyền chi tiền ngay, kể cả khi họ rất muốn. Nên anh chị không xin tiền. Anh chị xin thứ khác cũng đắt không kém: họ phải viết ra bằng văn bản và gửi cho cấp trên. Việc đó tốn uy tín của họ trong tổ chức — không ai đem uy tín ra đặt cược cho một thứ họ chỉ thấy “hay hay”.
Vì sao mẫu này tự nhiên
Nó xin đúng thứ mà người đi làm quen làm hằng ngày — gửi một email yêu cầu báo giá — chứ không bắt họ làm một việc khó xử là móc tiền túi.
Bản điền sẵn của chị Hương (gửi cho kế toán trưởng một công ty)
Cách chấm bậc CAM KẾT
Một email/tin nhắn từ địa chỉ công việc của họ, có việc cần giải quyết + mốc thời gian + có nhắc tới ngân sách = tính ngang một lần trả tiền. Thiếu phần ngân sách thì tính bậc 4 (dùng thử), chưa lên bậc 5.
Họ trả lời rồi sao
A · Xin giới thiệu — 2 mẫu
⏱️ Thời điểm vàng: ngay sau khi họ vừa kể xong chuyện của họ.
Không phải hôm sau. Không phải “để mai nhắn cho đỡ phiền”.
Ngay lúc đó, trong cùng đoạn hội thoại, khi họ vừa gõ xong một tin dài và đang còn hào hứng vì vừa được nghe.
Lý do rất đơn giản: người vừa kể xong chuyện của mình đang ở trạng thái dễ chịu nhất trong ngày với anh chị. Họ vừa được lắng nghe, họ vừa thấy mình có ích, và họ đang muốn giúp tiếp. Để sang hôm sau, trạng thái đó nguội, và lời xin của mình lại thành một tin nhắn đến từ hư không.
⚡ Ba luật khi xin giới thiệu
① Xin con số cụ thể (1 hoặc 2 người, đừng xin “vài người”)
② Nói rõ mình sẽ hỏi gì để họ không sợ mang tiếng
③ Xin phép được nhắc tên họ — chỉ thế thôi cũng đủ, đừng bắt họ phải đi nhắn hộ.
Dùng khi: họ vừa gửi một tin dài kể chuyện. Gửi trong vòng vài phút.
Kênh: ngay trong đoạn hội thoại đó.
Vì sao mẫu này tự nhiên
Lời cảm ơn có chi tiết cụ thể nên nó thật, và lời xin đứng ngay sau đó nên nó là phần tiếp của một cuộc nói chuyện đang ấm chứ không phải một yêu cầu mới.
Bản điền sẵn của anh Tuấn
Dùng khi: họ đã nhận được thứ gì đó thật từ mình. Tỉ lệ đồng ý cao nhất trong cả tài liệu.
Kênh: nhắn riêng, gửi ngay sau khi bàn giao xong.
Vì sao mẫu này tự nhiên
Câu cuối là câu quan trọng nhất. Nó biến lời xin giới thiệu thành một phép thử thật: người thấy sản phẩm đáng thì sẽ giới thiệu ngay; người trả lời vòng vo đang cho anh chị biết sản phẩm chưa đủ tốt — và đó là thông tin mình cần hơn cả cái tên.
Bản điền sẵn của chị Nga
B · Sáu phản ứng — và làm gì với từng cái
Sáu phản ứng dưới đây chiếm gần hết những gì anh chị sẽ gặp. Không phản ứng nào là thất bại — mỗi phản ứng là một dữ liệu, miễn là mình đọc đúng nó và làm tiếp đúng việc.
① “Em đang bán gì à?”
Họ đang quan tâm, chứ không phải đang đuổi mình. Người thờ ơ thì không hỏi.
Câu trả lời mẫu
Việc làm tiếp
Nói thật và nói thoải mái. Không chối, không bán vội. Chối (“không có gì đâu anh”) thì lần sau mình mời thật họ sẽ thấy bị lừa. Bán vội thì mất luôn câu trả lời thật. Trả lời xong → hỏi tiếp một câu về chuyện của họ, đừng nói thêm về mình.
② “ok em” — cụt lủn
Họ không thấy phần mình trong chuyện anh chị kể. Không phải họ ghét mình — mình nói bằng ngôn ngữ của mình, họ không tự dịch.
Câu trả lời mẫu
Việc làm tiếp
Hỏi lại một câu có/không, nhỏ tới mức trả lời được bằng 2 chữ. Vẫn cụt lần nữa → bỏ người này, đừng nhắn lần ba. Ghi vào bảng: không phải tệp.
③ “hay đấy em” — khen lấy lệ
Họ đang lịch sự, không phải đang đánh giá. Đây là phản ứng nguy hiểm nhất vì nó làm mình tưởng mình thắng.
Câu trả lời mẫu
Nếu vẫn khen tiếp → chuyển sang câu đo:
Việc làm tiếp
Không được ghi lời khen vào bài nộp như một bằng chứng. Đẩy lên bậc cao hơn ngay: xin chê, hoặc mời vào danh sách thử. Câu trả lời cho lời mời đó mới là dữ liệu.
④ Họ im luôn
Thường là sai giờ, sai kênh, hoặc tin quá dài — hiếm khi là họ từ chối mình. Bậc 0 này không phải vì thị trường chê.
Câu trả lời mẫu — sau 3 ngày, không trách móc
Việc làm tiếp
Đúng một lần nhắc, không có lần hai. Vẫn im → chuyển người đó sang cột “chưa liên lạc được”, không tính vào 10 lượt chạm. Xem lại: tin có dài quá 6 dòng không, gửi lúc mấy giờ, có kèm link không.
⑤ Nhiệt tình quá rồi biến mất
Kiểu đau nhất và dạy được nhiều nhất. “Hay quá em, chị chờ nhé!” — rồi không bao giờ trả lời nữa. Nghĩa là: họ thích ý tưởng, nhưng vấn đề chưa đủ đau để họ đổi thói quen.
Câu trả lời mẫu — chốt ngay lúc họ đang hào hứng
Việc làm tiếp
Không bao giờ để cuộc nói chuyện kết thúc bằng sự hào hứng. Luôn kết bằng một hành động có ngày. Đến ngày họ không làm → đó chính là câu trả lời thật, và nó đáng tin hơn mọi lời họ đã nói.
⑥ “để anh hỏi lại đã”
(a) họ thật sự phải hỏi người khác (vợ/chồng, sếp, kế toán) → tín hiệu tốt, đây là người mua thật; (b) đây là lời từ chối lịch sự. Phân biệt bằng cách hỏi hỏi ai và bao giờ.
Câu trả lời mẫu
Việc làm tiếp
Nếu họ nói được tên người và đồng ý mốc thời gian → thật, ghi lịch và nhắn đúng hẹn. Nếu họ vòng vo không nói được ai → đó là từ chối, ghi nhận và bỏ qua, đừng đuổi theo. Với khách doanh nghiệp: đây là lúc chuyển sang Mẫu 38 — xin email yêu cầu báo giá để họ có cái mang đi hỏi.
Ba câu đúc kết cho cả sáu phản ứng
Làm sao cho xong
Đây là phần trả lời câu hỏi thật: “em phải làm gì để không bị hụt?”
⚡ Đạt là gì
Bấm gửi đủ = ⚡ ngay. Không ai trả lời thì vẫn ĐẠT, vẫn đủ ⚡, vẫn đi tiếp bình thường. Bài tập này đo việc anh chị làm, không đo việc người khác làm. Mốc thưởng của buổi này: có người dùng thử · có người đặt cọc hoặc trả tiền.
Ba đường ngang nhau
Ba đường ngang nhau thật, không có đường nào là đường phụ.
Đăng một bài công khai.
Đăng nhóm kín ≥30 người đúng tệp + nhắn riêng người bình luận.
Nhắn 1-1 cho 10 người.
Cộng thêm hai đường mà nhiều người quên: hỏi khách hàng đang có sẵn và hỏi lúc đang gặp mặt. Hai đường này không cần nhắn tin một chữ nào.
Bảng tự chấm — buổi THẨM ĐỊNH
Bấm vào ô vuông để tích. Tích chỉ giữ trong lúc mở trang này.
Phiếu SỐNG · SỬA · GIẾT
Mọi thứ anh chị vừa thu được dẫn tới đúng một quyết định. Ba khả năng thôi — không có khả năng thứ tư. “Để đó tính sau” không phải một phán quyết — đó là cách ý tưởng chết chậm mà không ai gọi tên.
🟢 SỐNG
- ① ≥3 người kể ra một CON SỐ (giờ / tiền / số lần)
hoặc ≥1 người đồng ý đặt cọc / mua gói thử - ② và mình kể ra được ≥10 tên người cùng nhóm đó
→ Đi tiếp sang bước VẼ.
🟡 SỬA
- Có người kể khổ nhưng khổ ở chỗ khác
- hoặc đúng đau nhưng sai nhóm người
- Điểm chung: có tín hiệu, nhưng tín hiệu đang trỏ sang chỗ khác
→ Sửa đúng một thứ (đổi nhóm người hoặc đổi việc mình giải, không đổi cả hai), rồi hỏi lại 5 người trong 3 ngày.
🔴 GIẾT
- ① Đã chạm ≥10 người thật
- ② Không một ai nói ra một con số
- ③ Không một ai hỏi lại mình câu nào
- ④ Không một ai nhận đặt chỗ, đặt cọc hay gói thử
→ Quay về ý tưởng dự phòng. Đủ cả bốn dòng mới được gõ GIẾT.
⚠️ Chưa chạm đủ 10 người thì chưa được GIẾT — đó là bỏ cuộc, không phải phán quyết.
GIẾT nói về Ý TƯỞNG. Không nói gì về anh chị. GIẾT không phải thất bại — “anh chị vừa tiết kiệm được ba tháng.” Người gõ GIẾT vẫn vào bước tới bình thường.
Gửi đủ là đạt. Trả lời là quà, không phải điều kiện.
Bài tập này đo việc anh chị làm, không đo việc người khác làm.
Bốn thứ không phải lo
“Không ai trả lời thì em trượt à?”
Không. Gửi đủ là đạt. Trả lời là quà, không phải điều kiện.
“Em nhắn xong người ta thấy phiền thì sao?”
Một câu hỏi về nghề của họ, có đường thoát, gửi một lần — đó không phải làm phiền. Làm phiền là nhắn ba lần liên tiếp và mời mua.
“Em không có 20 người quen làm nghề đó.”
Không cần. Ba đường ở trên ngang nhau — một bài đăng công khai hoặc một bài trong nhóm đúng tệp đã tính là đủ 5 người. Cộng thêm hai đường không cần nhắn ai: hỏi khách hàng đang có sẵn, và hỏi lúc đang gặp mặt.
“Ý tưởng em bị lộ thì sao?”
Ở buổi thẩm định: ý tưởng không có giá trị, người làm được mới có giá trị. Thứ anh chị mất nếu giấu ý tưởng lớn hơn nhiều thứ anh chị mất nếu kể ra.